Như lần trước, lúc ngã xe. Đau lắm. Bạn đầu cố chịu để đi, mới từ nam đàn đi được đến thanh khai, nhưng đến đó thì k đi nổi nữa, vì chân tê, k co được. Máu chảy nhiều nên bị choáng. Lúc đấy anh bảo chờ, nên chờ, vì cũng muốn quay lại vinh, băng bó qua, nghỉ một đêm rồi Hsau lại về, chứ về gấp sợ. Đường rất tối, mắt cận rồi nên k nhìn rõ, lại đi chậm, đường vắng bóng. Và có thể ngất lúc nào k biết, do cả ngày đã ăn đâu. Nhưng... vẫn phải cố, vẫn phải kết về nhà, vì rõ ràng chả được giúp, cái mình hi vọng chỉ là mong manh. Nên giờ có đau, có mất ngủ có như nào thì cũng chịu thôi. Biết kêu ai. Hết rồi mà