YMNCNL - part11
admin
Hôm nay là chủ nhật........tôi đạp xe đến quầy sách. Sau một hồi đắn đo ......móc con heo.....để mua Harry Potter.......vì để được đọc quyển nỳ mà tôi bấm bụng tiết kiệm........Thế là đem tiền mua ngay kẻo lại xài lung tung.......Tôi đạp xe ghé vào một tiệm sách quen...

- Bà chủ .......!!! còn Harry Potter tập 7 ko vậy??? – Tôi hỏi pà chủ quầy

- À!!! Còn một quyển .....hên cho cháu đó.....vừa mới ra là người ta mua ngay.........mới nhập sách về.......giờ còn một cuốn......Cháu lại kệ đằng kia........lấy – Bà vừa nói vừa chỉ về phía kệ sách

- dạ...cảm ơn bác – Tôi liền chạy đến



Tôi vừa đặt tay lên cuốn truyện to đùng định ôm đi đến quầy tính tiến thì........một bàn tay to lớn đã kịp đặt kế............. Đang thắc mắc ko bik ai mà lại giành với mình thì ...........

- hả?????????? - Miệng tôi há rộng chưa từng thấy

- là cô bé/là anh- Cả 2 đồng thanh

- xúi quẩy – Tôi nói thầm nhưng đủ để cho gã đáng ghét đó nghe thấy

- trùng hợp zậy sao – Hắn cười nói nhìn chằm xuống quyển sách đang giằng co

- tui ko thèm nói với anh ....tui lấy nó trước.....nó là của tôi – Tôi nghiêm giọng

- cô bé đã trả tiền chưa mà bảo là của cô bé........mà tôi cầm nó trước mà - Hắn cười cợt

- sao cứ gặp anh ....là đủ mọi phiền phức vậy hả........... – Tôi bặm môi

- câu này tôi nói mới đúng............. - Hắn liền nhìn chân tôi

- jì jậy??? soi mói jì jậy........??? – Tôi lườm lớn tiếng

- chân cô bé khỏi ròy hả...??? - Hắn nói tỏ vẻ quan tâm

- nhớ phước anh......nó chưa bị cưa......... – Tôi phán câu ngang xương

- sao......??? tôi quan tâm mà cô bé lại tỏ thái độ khó chịu đó......bộ tôi đáng ghét lắm hả??? - Mặt hắn có vẻ buồn.........

- này.......tui ......ko mất muốn thời giờ.........đưa sách cho tui – Tôi thấy hơi chút ân hận.........có lẽ hắn muốn hỏi thăm thật........Mà thoy dây dưa với hắn làm jì ..........out gấp cho xong...........rườm rà , mất công sinh chuyện

- ko..............tôi lấy trước - Hắn giựt lại

- áh!!! Cái anh này.........sách tui lấy trước mà – Tôi ra vẻ mặt đầu gấu^^

- ai chứng..........mà sách này đâu có ghi tên cô bé đâu - Hắn nói nhạo

- ............. – Tôi cứng họng..........bặm môi

- sao...........nek cô bé nhẹ giọng kiu anh nhường cho thì sẵn lòng - Hắn ra điều kiện

- never............ – Tôi đáp gọn

- vậy àh........ tạm biệt - Hắn quay phứt đi...........đến thẳng chỗ tính tiền

- nè..........anh kia – Tôi chạy theo giựt lại nhưng sức tôi sao nổi

- cô bé làm jì jậy......định cướp hả - Hắn giơ quyển sách lên cao

- ...........đưa đây............ – Tôi nhảy lên lấy nhưng (ehèm^^lùn wá........đành chịu). Đáng lẽ ra bỏ đi ko thèm giành với hắn ta nhưng thấy bộ mặt hám bở đó thì ko thể..............

- áh – Tôi trật chân ngã nhào vào người hắn

- này ko sao chớ - Hắn ôm tôi vào lòng.......mặt sát má tôi

- ........... – Tôi thấy choáng ...(thiếu máu ấy mà).... lắc đầu

- này cô bé sao jậy - Hắn nói thì thào

- .........á........ – Khi đã tỉnh thì lập tức xô hắn ra .........2 má tôi đỏ bừng....ko thể tin vừa nãy tôi nằm gọn trong lòng hắn...........Sao lại té lúc nỳ mất mặt quá

- cô bé này kì thật ....ng` ta có lòng tốt giúp mà lại - Hắn chống tay đứng dậy.........phủi quần áo

- xin lỗi.......... – Tôi thành thật cáo lỗi vì cai nỳ là do mình

- quyển sách đó........anh lấy đi – Tôi đành thua

- này........này - Hắn gọi lại



Sau khi tính tiền sách, hắn chạy đuổi theo tôi............. Tôi đạp xe dừng lại bên lề.........thấy đầu óc quay cuồng..........mọi vật bỗng mờ đi.........Tôi ngã nhào ..........chỉ thấy mang máng gương mặt gã đáng ghét kia hoảng hốt bế xốc tôi ..........gọi tôi

- ..........đây là đâu zậy – Tôi cố gượng dậy .........đầu ê ẩm kinh khủng.........quan sát căn phòng màu trắng đầy đủ gia dụng......rất hiện đại

- này.........em tỉnh ròy àh .........ban nãy làm tôi hhết hồn - Hắn chạy đến

- sao tui lại ở đây – Tôi hốt hoảng

- nè khoan nghĩ xấu về tôi đã.............em ngất nên tôi đưa em về nhà tôi..bác sĩ khám bảo em bị thiếu máu......... cần bồi bổ thêm - Hắn nói một tràng

- bây giờ là mấy giờ ròy??? chết ròy.........tôi fải về kẻo ba mẹ mắng – Tôi kéo mềm ra bước xuống giường

- ấy........cô bé khoẻ hẳn chưa.......để tôi đưa cô bé về.........còn xe đạp thì tôi sẽ đem tới - Hắn nói

- ........ – Tôi đành nghe theo sự sắp xếp của hắn ta ........Lúc này thì thấy hắn cũng ko hẳn là đáng ghét ........giúp mình rất nhiệt tình mà ko có ý đồ jì xấu..........Và tôi ko hề bik rằng hắn là anh trai của Huy và mình đang ở nhà của Huy..........



Xe hắn dừng trước kiệt nhà tôi

- tới ròy - Hắn nói

- cảm ơn anh – Tôi mở lời cảm ơn

- ko sao......cũng hay thật cứ mỗi lần gặp tôi là cô bé lại bị tai nạn.....chắc tôi fải tránh cô bé .......thoy.......kẻo lại đổ thừa là tôi xúi quâỷ........Mà cô bé lo bồi bổ đi nhé......gầy thía thì sức đâu mà học - Hắn tươi cười

- uhm.........tôi nợ anh một lời cám ơn – tôi e thẹn vì mình cứ luôn nghĩ xấu về anh ta..........

- anh chỉ có một yêu cầu .......tên cô bé là jì - Hắn cười tử tế

- Thảo Nguyên........chỉ vậy thoy sao .......... – tôi ngạc nhiên vì yêu cầu của anh ta

- thế thoy.......để sau nỳ có gặp lại cũng bik tên mà gọi .....thoy cô bé vào nhà đi kẻo ba mẹ chờ.......... -Hắn hối thúc tôi

- cám ơn anh.....và cũng rất xin lỗi về việc vừa ròy.........vậy tạm biệt – Tôi chào ròy bước vào nhà

- ko bik khi nào mới gặp lại em đây Nguyên - Hắn độc thoại một mình
Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào.