YMNCNL - part5
admin
Thế là những bữa nghỉ ở nhà tôi ko ra wán net nữa nên cũng ko thể gặp hén......Có lẽ nói thật ra tôi đang cố tránh hén và tạo cơ hội cho con bạn của tôi si mê hén vô cùng. Và tôi tự nghĩ ở cái tuổi của tôi tình cảm đó thật sự ko quan trọng bằng việc học_giờ mới ngộ ra đó pà kon, đừng cười tôi nghen.
Thế là kì nghỉ cũng wa, nó ko bik rằng những chiện bất ngờ sắp sửa đến với nó.
Hôm nay là ngày nó lên trường đoàn tụ bè bạn( not đoàn tụ ông pà^^). Sau bao tháng hè nó lại mong mỏi được đến lớp,ghế mà nó ưa thik vì có thể nhìn ngoại cảnh mỗi khi có một cơn gió khẽ tạt wa, đến cái lang cang mà bọn nó hay tụ tập để 888888, và đến.............Nó ko thể ngờ sau 3 tháng hè trở lại trường lại thấy ý nghĩa đến vậy......
Sau khi đã gặp giáo viên mới và đám bạn, nó mừng vì vẫn được ngồi chỗ đó và cô giáo khá gần gũi với tụi nó. Một thông báo nữa là bọn nó fải học quân sự trước khi nhập học..........đỡ được mấy ngày học văn hoá...( nó mừng thầm^^)
Bước xuống cầu thang đông đúc mà học sinh đang chen lấn, nó bị đẩy suýt té vào một bạn. Sau khi đã giữ được thăng bằng nó quay lại cảm ơn vì người đó giữ nếu hok nó bị té ròy. Thật ko may cho nó là nó gặp phải người mà nó nửa muốn gặp và nửa ko..........Khi thấy nó, hén chỉ mỉm cười nhẹ khiến trái tim nó xốn xang. Bình thường là A5 và A14 học cách tầng lầu nên fải nói là nó ít khi đụng mặt hén và chỉ thấy xa xa khi nhỏ Nhã chỉ................Giờ lại gặp ngay từ bữa đầu, nó khó xử, ko muốn cho Huy bik là nó quyết định giúp nhỏ bạn tiến tới tình củm của nó(Nhã)
Nó nở nụ cười lúng túng đáp trả. Huy chạy đến nói nhỏ vào tai nó làm mặt đỏ như trái cà chín mộng
_Huy có chiện muốn hỏi Nguyên, ta ra kia nói một tý nha - Vừa nói Huy vừa chỉ ghế đá đằng kia
_ờ.......... – nó cũng muốn biik Huy muốn nói jì với nó và chờ cho đám đông ra hết đỡ chen trong hơi người khiến chứng thiếu máu hành nó.
Trong khi 2 đứa về fía ghế đá thì có một ánh mắt dõi theo mà tụi nó ko hề hay bik.
2 đứa đã ngồi xuống zòy zậy mà chưa đứa nào mở lời. Định lên tiếng thì nó thấy Huy cũng sắp lên tiếng nên nó để yên cho Huy nói
_Sao N hẹn lên mạng mà hok thấy N lên vậy – Huy khẽ hỏi
_ùhm............thì tại.........N bận – Tôi kiếm đại một cái cớ
_vậy mà H bữa nào cũng chờ........N thấy H có ngốc..... wá ko – Huy vừa cười vừa gãi đầu
_N xin... lỗi.... – Tôi thấy ân hận trước câu nói của H
_Ko.......N có làm jì đâu mà fải xin llỗi......H ko có ý jì đâu – Huy phẩy tay gạt câu nói của tôi
_N àh ........... – Huy ấp úng
_jì jậy H, H cứ nói – Tôi tò mò câu nói ấp úng của H
_H muốn mời N đi uống nước, hok bik N có đồng ý ko? – H lịch sự mở lời mời tôi đi
_...............- Tôi phân vân có nên đi ko, nếu con Nhã thấy thì seo.........mà sao mìn fải lo tụi mìn chỉ uống nước thôi mà......đâu có jì khác đâu....đơn giản là uống nước cảm ơn thôi mà.............- tôi tự đặt ra lời biện minh cho mìn
_nếu N bận thì thôi vậy – Huy nói vậy để tôi khỏi khó xử
_ồ ko, N ko bận, rất vui vì lời mời của H – Tôi quyết định nhận lời mời, chẳng lẽ mìn lại từ chối để H thất vọng chứ
_vậy đi bây h chứ? Àh N có đi xe ko – Huy hỏi
_ý!!! N đi với em – Tôi chợt nhớ, chắc con em tôi đang chờ ngoài cổng vì nó cũng học trường này và cùng suất nên đi 1 xe cho tiện
_ko seo, N mời em N đi cùng luôn cũng được- Huy có nhã ý mời 2 chị em lun
_Để N hỏi nó đã, H đi lấy xe trước đi, chúng ta gặp nhau ở trạm điện thoại công cộng nghen – Tôi hẹn chỗ gặp
_uhm, vậy H đi trước –H nói xong thì chạy đi
Ra đến cổng trường, tôi nhìn thấy con em đang chờ với bộ mặt nhăn nhó ( chắc tại chờ nó lâu wá đấy mà). Chạy đến chỗ nhỏ em, tôi nhanh trí nghĩ đại một cái cớ. Khôn ngoan khi ko nói cho nhỏ em tôi hay chiện H mời đi uống nước, ko những nó đi điều tra ròy còn về mách mẹ tôi thì có nước “đá ướt mông”.
_Na.................... – Tôi gọi thật to vì học sinh tập trung khá đông (Na là tên ở nhà mà tụi tui hay gọi)
_Sao lâu thía................bắt người ta chờ - Nó càu nhàu
_Ờ thì......cô phổ biến vài chiện ấy mà – Đó là cái cớ mà tôi đã nghĩ ra
_Về cho ròy, chưa ăn sáng đói bụng wá.... – Nó vừa nói vừa xoa cái dạ dày đáng thương của nó.
Chú thích thêm: Nguyên và Ngân(tức Na_nhỏ hơn Nguyên 1 tuổi) học cùng buổi nên 2 con đi chung xe để thay fiên chở wa chở lại (nhát).
_Em về trước đi, h chị fải đi mấy đứa bạn zòy, lâu ngày chưa gặp mà – Chà cái cớ hay đấy chứ nhỉ?
_chời, vậy là nãy h chờ công toi - Mặt nhăn như khỉ ăn ớt, tính nó rất khó chịu
_Chị đi chung xe với bạn, vậy chị đi trước nghen – Nói xong, tôi liền chuồn lẹ trước khi nó moi móc được thông tin jì
Tôi chờ cho nó về ròy chạy đến chỗ H chờ.
_Ủa!!! Em N đâu ròy? – Huy thấy tôi đi một mình nên ngạc nhiên hỏi.
_ùhm!!!! Nó ko chịu đi, với lại nó đi ăn sáng zới bạn zòy - Giải đáp thắc mắc ngay.
_ờ vậy àh.......... – Lúc này thì lại Huy có vẻ là lạ, ấp úng sao ấy, chắc có lẽ tại H thấy tôi hok đi xe..............
_ờ........ờ........- chẳng bik nó jì nữa.
_Vậy N lên xe.....H chở...... – Nói xong H quay mặt đi chỗ khác như vờ đi và mỉm cười ( tôi kịp thấy).
_Tại em N zới N đi một xe nên ...........Vậy H chịu khó nha – Toi tế nhị giải thích
Thế là tôi được hắn đèo đi.......Chời !!!!!!!!!!!lần đầu tiên tôi được bạn khác giới ngang tuổi chở (toàn ba chở ko hà^^) và đặc biệt một sự kiện tôi lại tỏ ra dịu dàng hơn mọi khi ngồi một bên .Có lẽ các bạn thấy bình thường nhưng tôi ít khi ngồi một bên vì rất bất tiện trong bộ áo dài. Trường tôi có truyền thống là dù mưa hay nắng nữ sinh đều phải mặc áo dài. Đôi khi cũng khi hơi phiền nhưng nghĩ lại mất áo dài trông mình xinh hơn và duyên dáng hơn.
Nhiều lúc tôi thử nghĩ thử được bạn trai chở trong bộ áo dài đến trường _đó cũng là một kỉ niệm đáng nhớ của thời đi học chứ fải hok các bạn?
_N! N ăn sáng chưa.........? – H chủ động lên tiếng để khuấy động không khí ngượng ngập và lặng thinh(chỉ toàn tiếng xe wa lại)
_ờ thì.........Tại dậy muộn nên chưa kịp ăn sáng – Tôi đành thú thật bởi cái dạ dày đáng ghét kia đang biểu tình.
_Vậy bọn mình đi ăn nghen - Một ý định hay ho đây
_um – Tôi đáp nhanh^^
Bọn tôi tạc vào một quán ăn ven đường(trong nhà). Chúng tôi ngồi đối diện nhau nên hơi ngại. Sao lúc trên mạng thì nói nhìu thía mà khi gặp lại ko nói được câu nào. Chỉ toàn để H khơi chiện và mìn chỉ có việc trả lời^^. Kiểu này thì làm sao nuốt nổi đây hử!!!!!
Sau khi 2 tô bún nóng hổi đã được đặt ở trên bàn, chúng tôi khách sáo mời nhau ăn.
Bởi đang ăn nên hai đứa cũng ít nói. Công nhận là tôi ăn rất chậm( hok fải điệu đâu àh nghen) đến nỗi H ăn xong ròy mà tôi thì vẫn còn, rốt cuộc bắt người ta chờ ngại xí mồ.
_N! – Huy gọi trong khi đang chờ tôi ‘xơi’ bún
_jì vậy H – Tôi trả lời khi đang ăn dở
_H thấy N có vẻ hok tự nhiên lắm. Ý H là N ít nói chiện hơn lúc tối đó và trên mạng nữa..... – H ấp úng hỏi. Có lẽ lúc này mới là thời điểm để nói vì tôi fải chăm chú ‘xơi’ cho xong tô bún.
_không.... đâu..... – Tôi đặt tô xuống bàn(cuối cùng cũng hết^^), ngạc nhiên câu hỏi của H. Cũng đúng tại tôi quá hồi hộp khi gặp trực diện H nên mất tự nhiên.
_Chỉ là tính N hơi .....nhát ....ấy mà – Tôi tiếp lời
_vậy àh, vậy mà H cứ tưởng........ – H mỉm cười nhận ra
_tưởng gì hở H, nói N nghe coi – Tôi tò mò câu nói lấp lửng của H
_Àh hok có jì đâu, thôi chúng ta đi nào – H lảng câu hỏi của tôi rồi đến thanh toán tiền......
Sau khi ăn sáng xong, chúng tôi đi dạo cho đến khi trời trở nên nắng nóng. Dường như cuộc nói chiện của chúng tôi có vẻ tự nhiên và cởi mở hơn ròy. Chắc là tại mới đầu thía thôi và giải đáp nghi vấn jì chăng.