*Lớp học toán**
Tại lớp học, thầy giáo đang thông báo lịch học. Tuần sau là mình được nghỉ hè ( hok fải 3 tháng đâu mà là 2 tuần ) để vui chơi thoả thích trước khi bước vào năm học mới ko kém phần mệt nhọc. Vừa nghe vậy, tôi (girl) thấy sướng cưỡn vì được nghỉ giải lao một thời gian.
Tan học tôi đứng chờ ba đến đón (sướng thật hok còn đi xe đạp, mệt xác). Trong lúc chờ thì tôi thấy hắn dắt xe ra, tôi chẳng biết làm sao nữa. Tôi là con gái hổng lẽ đến bắt chuyện rồi mời người ta đi uống nước, ngại thấy mồ!!!!(đúng đấy mất công họ nghĩ mình dạn dĩ >**<).
Sau cái hôm đóa, tôi cứ chờ dịp hắn đến bắt chuyện để chứng minh xem hắn có còn nhớ mình hok? Thía mà, thất vọng ghia........ Cứ thấy mặt hắn là mình lại thấy hồi hộp nên chỉ dám liếc nhìn vậy thôi, tại hôm đó hoảng quá nên mình mới boạ gan bắt chuyện với người ta thôi.
Nhưng chẳng thấy hắn có động tĩnh gì, hay là hắn quên mình rồi chăng??? -888 một mình. Chắc hắn chỉ có ý giúp mình vậy thôi, chỉ có mình mới suy nghĩ lung tung như thế, sao mình thấy bùn đến thía nhỉ?
Tôi cứ đứng suy nghĩ vẩn vơ cho đến khi ba đến đón làm cắt mạch suy nghĩ trong tôi.
Lúc này hok chỉ một mình Nguyên( nói tên choa ròy) đang đắm mình trong ngững rối bời mà cả Huy (nhân vật chính đoá) cũng đang ngập ngùng.
Đã một tuần rồi sau bữa hôm đó, Huy luôn trông đợi cuộc hội ngộ này nhưng lại hok có cơ hội để bắt chiện ( nhát như thỏ nói cha ròy).
Đầu giờ thì cô ấy luôn đến trễ ( mặc dù ba chở, ưng chơi trội mừ), đến cuối giờ thì ba lại đến đón, thì làm sao có cơ hội mà trò chuyện.
Thỉnh thoảng, Huy bắt gặp ánh mắt của cô ấy thì cô ấy lại có vẻ lảng tránh. Phải chăng chỉ có mình tôi ngộ nhận, thầm thik người ta mà thôi..... Lòng Huy rối bời, sắp hết khoá học roài... sẽ không còn thấy cô ấy nữa, mặc dù vào năm sẽ học tiếp nhưng chưa chắc cô ấy học lại chỗ này.
Về đến nhà, chàohỏi ba mẹ xong, tôi liền lên phòng mình ngay, không gian của riêng mình tôi mà hok bị ai quấy rầy.
Nhìn thấy nét mặt bùn thiu của Huy, Kiên( anh hai của Huy) vào phòng xem thử nó cóa chuyện zì mà mặt như khỉ ăn ớt hok bằng.
-Sao bùn thiu vậy nhóc-Kiên hỏi chừng thăm dò .
_Đâu có gì -Tôi đáp với vẻ mặt bùn thiu như bánh bao chìu.
_Có zì nói anh nghe coi, để anh tư vấn, chỉ dạy cho_Kiên gặng hỏi.
_Mình có nên nói với anh ấy hok nhỉ?_Tôi vừa suy ngẫm vừa mở tủ quần áo
_Thôi em hok nói đâu, mất công anh hai lại chọc em - tôi fẩy tay từ chối, có lẽ đây lại là quyết định sáng suốt nhất trong ngày
_Cứ nói đi, anh hok chọc đâu. Thấy nhóc có chiện bùn ai mà dám chọc chứ -Kiên ra vẻ quan tâm, làm như thương em lắm hok bằng.
_Thì........chiện cô gái mà em hộ tống lần trước đó- Tôi bắt đầu tường thuật cho anh K nghe, có lẽ anh ấy hổng chọc mình nữa đâu mà có khi ảnh đưa ra cách giúp mình thì seo
_Rồi sao - Kiên tò mò hỏi tiếp.
_Chẳng biết cô ấy còn nhớ em hông nữa mà sao thấy cô ấy cứ tránh em hoài -tôi than thở( giống cụ non)
_Cô ấy tránh mài chứng tỏ cô ấy còn nhớ chú mài nhưng chắc cô ấy xấu hổ nên hok dám bắt chuyện đấy. Con gái mà, chẻng lẻ chú bắt người ta đến bắt chuyện với mài hả nhóc? -Kiên lý giải như một chuyên gia, và có lẻ hít sức thuyết fục
.
_Vậy thì em fải làm sao? - Tôi hoàn toàn ko nghĩ ra cách nên hỏi xem thử anh K có cách gì hok.
_Chỉ cần một mẩu giấy là đủ -Anh ấy nháy mắt với tôi rồi cười để lộ hàm răng trắng đều (đánh bằng colgate đây mà ^--*) -Thằng này đúng là khôn ba năm dại một giờ mà, uổn 11 cái giấy khen.
_Đến đây thì em biết fải làm gì rồi!!!_Tôi tự kí zô đầu mình,chợt loé ra ý, sao chiện nhỏ như con thỏ mà cũng hok nghĩ ra nhỉ.
_Hên cho chú là anh chưa đốt giấy khen đấy, thôi anh về phòng đây, chú mài cứ ngồi nghĩ xem fảii làm cái zì....đi -thế rồi, vèo một cái anh ấy về phòng của mình đánh một giấc.( khi hok cần thì xớn xác đến , khi có việc thì lặn đâu đâu)
Hôm nay là bữa cuối ròy, thế nhưng lại có 2 trò không muốn nghỉ chút nào (siêng đột xuất)_không nói pà kon cũng bik là ai chứ nhỉ.
Xuôi thật đấy!!!! Tự dưng xe ba bị chít máy làm mình đẩy mất hụt hơi_cũng may ăn cơm ròy nên cũng có chút năng lượng để đẩy chứ nếu không nằm bẹp giữa đường lúc nào ko hay.
Ba sợ tôi trễ học nên : " thôi bữa nay là bữa cuối nên con nghỉ cũng được, chứ xe ba dở chứng bik khi nào mới chạy lại, trễ buổi học của con ròy ".
Đáng lẽ giờ này là tôi gật đầu lia lịa ròy vì con quỷ nhát hiện ra ngay. Vậy mà tôi lại khăng khăng muốn đi học ( pó chiếu) , nên đành chấp nhận zô trễ nhưng hok muốn nghỉ, kệ bữa nào cũng nổi ròy nên ráng nốt bữa nay.
Thế cũng đã đến lớp học mặc dù trễ 15 phút. Lại chạy như ăn cướp zào lớp yên vị một chỗ.
_ui da!!! Hôm nay bữa cuối sao lại đông thía hok bik - Tôi đang cảm thấy hoa mắt vì toàn đầu với đầu hok hà
Ròy cũng còn một dãy còn trổ trống, may wá đỡ mất công lượn wa lượn lại tìm chỗ ngồi.
Tôi liền nhanh nhảu nhảy đến chỗ đóa ngồi ( có chỗ ngồi hok cũng fiền fức). Điều đáng nói ở đây hok fải là chỗ ngồi mà là hắn cũng ngôì cùng một dãy zới mình nhưng cách 2 people.
_Dzậy là ông chời muốn giúp mình mà, hok uổng công mình đẩy xe tới đây và siêng đột xuất - Tôi mừng thầm - xứng đáng lém ...hì hì^^
Mừng là một chiện nhưng người ta có thèm để ý mình đâu lại là chiện khác. Hứ sao hổng sắp đặt cho trọn vẹn luôn đi mà lại để bọn mình ngồi cách nhau đến 2 người ( trở mặt ghia chưa >Giữa giờ học
Trong lúc tôi đang bức hết tóc trên đầu xuống vì bài toán thầy ra, cứ tưởng thầy cho ăn liên woan chẻng hạn , ngờ đâu tặng kèm mấy bài dài thòng khó nhăn trước khi nghỉ.
Thì bạn nữ ngồi cạnh khẽ lay, đừng nói là hỏi bài tui đoá nghen.
_Có người gửi bạn nè -Bạn gái đó vừa nói vừa đưa cho tôi một mẩu giấy nhỏ
_Cảm ơn - Tôi liền thắc mắc ròy nhận - Cái zì zậy ta??? (bik ròy mà làm bộ)
Mẩu giấy "Chào ấy!!!! Còn nhớ tuii không?. Cái người giúp ấy .....khỏi 2 gã say bữa hôm đóa đấy. Tui muốn làm woen zới ấy, nếu ấy chấp nhận thì hãy chat zới nhau nhé Nick_90 ".
Lúc này tôi vừa sung sướng vì hắn đã hồi âm lại vừa cảm thấy có điều zì đó khiến mặt tôi đỏ ửng (cũng may hắn hok thấy).
>>>Để tác giả lý giải choa nha: đó chính là cảm giác rung động đầu đời của một tâm hồn thơ ngây giữa ox zới oy đó, nó khiến bạn cảm thấy bồi hồi, thẹn thùng, sung sướng <<<<<<
Tôi khẽ liếc nhìn hắn thì thấy hắn cũng đang nhìn mình với nụ cười cực cute^^**. Chòy woai !!!! Tim đập loạn xạ..... mặt nóng bừng.....mắt hoa....Tôi cười nhẹ đáp trả hắn.
>>>TG nhìu chiện:Chời ơi!!! fải điện thoại báo cho phụ huynh 2 trò đó bik mới được.
Cả 2 trò đồng thanh và cùng động tác: fải cho pà tác giả này một trận, suốt chiện cứ chỉ trỏ wòy, đía , xí xọn................
TG lép vế: tha cho tui, tui nằm viện ai viết tiếp cho mấy người diễn...........<<<<
Cảnh báo cho độc giả đừng nhìu chiện như tui để giờ đây vác nạng .....tụi nhỏ bữa nay bạo lực wá......hixhixx >o
Không chỉ có Nguyên đang lâng lâng với một cảm xúc mới lạ mà từ trước đến nay cô chưa hề bik đến, mà còn cả cậu nhóc mới lớn của chúng ta.
Chính điều đó đã khiến 2 bạn trẻ trở nên bối rối và ngượng ngùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt đối phương.
Thế là những ngày giải toả như Nguyên mong muốn đã đến.
Được ngủ nướng thoả mái, được đi chơi cùng gia đình, được giải phóng bộ não. Chưa zì ta đã thấy trong hè Nguyên có vẻ kín mịt lịch học nên giờ đây N mới thấy thoải mái, hả hê mặc dù chỉ được 2 tuần thoy.
Và chắc chắn rằng N sẽ hok woen mẫu giấy buổi học Toán. Vào một ngày đẹp trời giữa hè (nắg nóng thía mà bảo đẹp chắc tại tâm trạng của người đẹp đấy mà) , cầm mẩu giấy mà mặt cười ngờ nghệch ( sao tả tui giống đao thía >o<), N liền chạy ra quán net gần nhất.
Việc đầu tiên là fải add nik người ta mới được, " hok bik hắn có mong sự hồi âm của mình hok nhỉ? ".
_Chà, add zòy nhưng hình như hắn hok có trên mạng, vậy pm thoy - Vừa đánh máy N vừa suy ngẫm có vẻ hơi thất vọng một tý.
Green_steppe_vn : Là mình đây!!!!!!!!!!
Green_steppe_vn : Là người mà bạn cho mình nik yah ở lớp học toán đây. Mình đã add nik bạn ròy đó nhưng hổng gặp .......
Những dòng pm được send đi trong sự trong trông mong của một ai đấy.
_Chà !!!!!! hok có hắn ròy, thôi vào web nghe nhạc cái đã - Có vẻ cô nàng ngao ngán lắm, một tay click chuột còn tay kia chóng cằm
Nửa tiếng đồng hồ trôi wa, bi giờ N vừa nghe nhạc vừa zào blog để comment entry
"Hôm nay tôi vội vã online để có thể gặp lại hắn nhưng tiếc thay hắn lại hok có trên mạng. Sao tôi lại cứ trông mong gặp hắn thía nhỉ?????
Cứ nhắm mắt thì lại thì mong đến mai để có thể lên mạng và gặp lại hắn .
Tôi hok bik mình đang nghĩ gì nữa?
Trước đây mỗi khi thấy mấy cô cậu mới tý tuổi mà thân thiết, cười đùa với nhau ngoài đường thì tôi lại chỉ trỏ rằng tôi sẽ hok yêu sớm và chẳng nhố nhăng như vậy đâu.
Thế mà giờ đây tôi lại thấy nóng lòng chờ đợi ai đó mặc dù tôi luôn nhắc nhở mình như vậy........
Hay có lẽ tôi chỉ muốn cám ơn về sự giúp đỡ của cậu ta hay lợi dụng cái cớ đó để che giấu những cảm giác kì kạ đó...............nhỉ??????? "
Trong khi đang bộc bạch những dòng tâm sự đó trong blog của mình thì nik của H hiện diện.........
Đang bối rối hok bik thế nào thì BUZZ!!!!!!!!!!!!!!!