Phần 2
admin
_Ấy hok sao chứ, chúng đã làm jì chưa ?_Người này ra vẻ quan tâm hỏi tôi (làm zì thì bịnh viện đã báo cho gia đình bít zòi , còn ở đây cầu cứu làm zì , lo hão)

_Uhm tui hổng sao, chúng định chặn xe tui nhưng cũng may có bạn nếu hok thì... - Tôi trả lời.

Lúc này tự dưng nước mắt cứ chảy ra, nhoè cả mắt . Có lẽ vì quá sợ hay quá vui vì sự quan tâm giúp đỡ của 1 vị cứu tinh.

_....đừng lo nữa bạn! Chắc chúng thấy tui đi cạnh ấy nên hok dám manh động đâu - Người này chìa khăn giấy cho tôi, an ủi tôi.

_Cảm ơn bạn, mình thật sự cảm ơn - Tôi vừa khóc vừa cười....(ăn mười .....^--^) Chắc lúc này trông tôi có vẻ tệ kinh khủng, nước mắt nước mũi tum lum, mặt mài thì tái mét.

Thế rồi bọn tôi cũng đi ra khỏi con đường kinh khủng đoá ( tôi tự cho như vậy) và ra ngã tư, lúc này có vẻ nhộn nhịp và sáng sủa hơn đường lúc nãy. Tôi đã lấy lại tinh thần vì chỗ này khá an toàn ( chúng đâu dại zô trại bóc lịch)

_Có cần tui đưa ấy về nhà hok? - Người đó ân cần quay qua hỏi tôi.

_Hả?? thui thui. Bạn giúp tui đến đây được rồi, tui hok muốn làm phiền bạn nữa đâu - Tôi tự thấy mình đã định tâm lại rồi nên có thể tự mình đi về nhà được.
Nhưng thật lòng tôi vẫn còn sợ, hok biết 2 gã đó đã đi hẳn chưa hay chúng đợi người này đi thì lại lên nữa.

_Ấy có chắc về một mình được chứ? Hay tui đưa ấy về đến nhà ấy luôn đi cho an toàn, lỡ giúp thì giúp cho chót - Người đó chu đáo hỏi và dõi xem nét mặt tôi.
_Có nên để hắn hộ tống về hok nhỉ? mình chưa biết rõ hắn lắm. Có khi hắn giúp mình rồi ý đồ cũng giống 2 gã kia thì sao?_Tôi phân vân, ngần ngại trước lòng tốt của kẻ lạ mới woen.

_Ấy đừng lo! Có phải ấy cũng học thầy Chiến dạy Toán hok, tui cũng học ở đấy - Hắn tinh tế nhận ra sự lưỡng lự của tôi

_Vậy àh - Tôi thấy an tâm hơn, chắc mình lo hão ấy mà.

>>>Sắp đặt có chủ ý hít zòy cô bạn ạh<<<<<

Chúng tôi trò chuyện dọc suốt đường đi. Đây là lần đầu tiên tôi mạnh dạn cùng về và trò chuyện lâu như thía với 1 đứa con trai mới quen như thía .

Bây giờ tôi mới kịp nhận ra sắp đến nhà mình rồi, có lẽ cuộc trò chuyện của chúng tôi phải dừng lại thôi.
Tiếc thật! Hok hiểu sao nói chuyện với hắn cũng khá thú vị khiến tôi quên hết nỗi sợ hãi, hok còn ngượng ngùng như lúc ban đầu nữa ( vậy mà gọi là lần đầu, ngây thơ zô tội wá ha). Nếu cứ nói chiện như vậy, chắc tôi đi qua nhà tôi lúc nào hok hay, cũng trễ rồi.

_A!đến nhà mình rồi. Tui phải về rồi -Tôi cũng thấy hơi tiếc.

_Vậy là cũng đến nhà ấy roài -Hắn cười ngây ngô

_Cảm ơn bạn đã tận tình giúp đỡ mình -Tôi thẹn thùng nhìn hắn.

_Chời!!! Ấy nói câu đó lần thứ mấy rồi vậy. Tui chỉ tình cờ ...Ấy cứ nói cảm ơn làm tui thấy..... ngại wá -Hắn đưa tay lên đầu gãi có vẻ xấu hổ (trông hắn cute ghia^-^).

_Úi chời trễ roài! Tui fải vào nhà đây, khẻo ba mẹ lại lo. Vậy tui vào đây, bạn về cẩn thận nghen -Tôi nhìn đồng hồ hoảng hốt.
_Uhm! Mình thì hok có phúc được mấy gã đó để ý đâu, đừng lo. Ấy vào nhà đi, mong là lần sau hok còn gặp rắc rối như vậy nữa. Byebye..... - Hắn cười, lại còn trêu tôi nữa chứ.

Rồi hắn dzọt lên chiếc nouvo phóng đi.

_Byebye -Tôi chờ hắn đi rồi vào nhà ( tình tứ gứm)

Vừa về đến nhà, thấy tôi ba mẹ liền mắng, chắc ba mẹ tưởng tôi la cà đâu đấy mà. Tự dưng nước mắt tôi lại chảy ròng ròng, tôi thấy oan ức wá.

_Về trễ mẹ la lại còn khóc nữa hả? -Mẹ mắng tôi.

_Hhuhuhuhuhu....._Tôi chỉ biết khóc , tôi biết mẹ lo cho mình, sao nói hok ra lời để giải thích cho mẹ hiểu mà cứ khóc hoài....

_Sao lại khóc? Con bị tông xe hả hay bị giựt túi -Ba hốt hoảng, xoay quanh người tôi để coi có bị gì hok (đoá la oan cho con cái không hà)

_Chuyện gì? Nói mẹ nghe đi? - Mẹ cũng không kém ba, sốt sắng hỏi tôi, lo tôi có bị zì hok

_Con bị..... 2 gã ....chặănnng ....đưường, địnhh -Tôi vừa nấc vừa kể. ( có ai đánh đòn đâu mà ức thía>>>đúng là ưng làm nũng pa mẹ mà)

Hok hiểu sao về đến nhà mọi sự sợ hãi lại ùa về, sao tôi lại thấy tủi đến thía.......Ba mẹ lo cho tôi nên sốt sắng hỏi tôi trong khi tôi cứ oà khóc. Có lẽ mái ấm gia đình là nơi mà tôi cảm thấy an toàn để tuôn ra những nỗi sợ hãi, mệt mỏi ; vì thế tôi đã khóc thật thoải mái và hả hê(^^).

Sau khi ba mẹ nghe chuyện lúc nãy (câu chuyện hok mấy rõ ràng vì tôi vừa khóc vừa kể), ba mẹ đã trấn an tôi, cho tôi cốc nước cho tịnh tâm lại.

_Thôi bữa sau để ba chở đi học, đi về khuya nguy hiểm_Ba an ủi tôi cho tôi nín khóc.
_Uhm thôi nín đi con, để lần sau ba chở đi cho an toàn. Con gái đi tối nguy hiểm. Mà con hok sao là tốt rồi - Mẹ cũng dịu dàng an ủi tôi.( khóc dai thật >
_Cũng may có người giúp nên con hok sao -Tôi kể lể

_Uhm. Con có biết số điện thoại người đó hok để ba mẹ điện cảm ơn.

_Con quên hỏi... - Lúc này tôi mới nhớ, mình chưa biết tên hắn nữa là sđt. Mình ngốc quá! Có thía cũng quên, cứ lo nói chuyện...(chừ mới bik àh nhox)

_Uhm vậy thôi. Đi tắm rồi ngủ đi con!!! Đừng để ý chuyện ban nãy nữa -Mẹ ân cần dặn dò.

_Dạ_Tôi gật đầu, để mẹ khỏi lo.

Ôi êm wá!!!!Nằm trên chiếc giường iu quý thật thoải mái. Mọi sợ hãi đều tan biến, chừa khoảng trống trong tâm trí tôi cuộc trò chuyện với hắn. Thật may hắn cùng học thêm Toán với mình nên còn có thể gặp lại để mời hắn đi uống nước cảm ơn ( Chà chà, lợi dụng thời cơ tấn công đối tượng).

Tôi cứ nằm mơ màng mỉm cười một mình trông thật giống con ngốc (pó chân). Hok thể hok cười khi nhớ lại cuộc nói chiện ban nãy; trong khi mình đang lo thì hắn lại tìm cách kể chuyện cười cho mình quên đi 2 gã đó.( hắn cute thật đó và khá hài hước>> lần này bắt đc cá to ròy pà kon wơi).

Bao câu hỏi đặt ra trong đầu tôi : "Hắn cùng học Toán với mình sao mình hok biết zậy nhỉ....thì ra hắn bằng tuổi mình....hok biết hắn có học cùng trường với mình hok nhỉ?....bữa sau hắn còn nhớ mình hok nữa...." .Đúng là cô gái mơ mộng.

Thế rồi bao thắc mắc về người bạn mới quen và nỗi sợ về chuyện ban nãy đã cùng cô pé chìm sâu vào giấc ngủ thật an lành .

*về phía cậu nhóc**

Về bước vào nhà, tôi lẻn, rón rén như trộm không bằng "ũa!!! tại sao mình lại lén lút như trộm zậy nhỉ"- lại thêm một gã đầu óc bả đậu

_Chà!! ba mẹ chắc lên phòng hết roài... , chỉ còn lại ông anh cả đang ngồi coi tivi.

Lẽ ra mình được tự do thoải mái trong nhà (lãnh chú mà lịa). Nhưng lại bị ông anh quấy rầy;chẻng là anh ấy đang du học bên Mỹ nhưng dịp hè nên xách vali zề dzu ngoạn chơi.

Định lẻn vào cho êm chuyện liền bị ông anh chụp đuôi tra hỏi. Số đen wá cô bát woi.

Chú thích thêm: nhà tôi có 3 anh em gùm anh cả 21tuổi (già zòy nhưng tính nết thì hệt con nik), tôi và nhỏ em gái 11tuổi( dzễ sương lém ^^ giống anh boa nó mừ ). Vì tôi là con trai giữa nên ba mẹ thương tôi nhất ( tất nhiên là hok bằng pé em tôi). Mấy thằng bạn luôn cho rằng nhà tôi khá giả và tôi được xem là công tử bột ( mặc dầu hok fải thía zì tui là ng hít sức đơn giãn như đang giỡn). Gia đình tôi khá là đầm ấm và tôi luôn tự hào về điều đó.

_Đi hoc mà về trễ thía hả nhóc? - Ông anh gặng hỏi, đeo thêm chiếc kính , hứ định chơi trò selochom đây mà

_Em lớn roài sao anh hai cứ gọi là nhóc hoài vậy, bạn em mà nghe thấy thì cười cháy mặt em lun chừ_Tôi càu nhàu hòng thoát zụ tra hỏi nì

_Đừng đánh trống lãng câu hỏi của anh_sao ổng tinh mắt thía hok bik

_Em đi học zìa chở thằng.... Tùng, nó quá... giang thôi mà_Tôi lấp liếm.

_Xạo! Nó vừa điện thoại qua hỏi chú đóa. Khai thật đi em, đi chơi với em gái nào mà wen lối zìa?_Anh tôi lại móc khoé.

_Có đi chơi gì đâu em chỉ hộ tống cô ấy về thôi mà_Chời!!! chưa đánh mà khai, ngu wá( kiểu này ai dám cho giữ bí mật quốc gia)
Cảnh tưởng tượnh trong phúc chốc: tôi bị treo đứng trên chữ thập, bên dưới là một đống củi đã xếp sẵn, mọi người xung quanh hò hét, người đứng chỉ đạo có khuôn mặt y hệt .........anh hai..........Thiêu noá đi, hỡi các anh em bổn đảo..........
Kết thúc hôì tưởng >>>>>nhảm nhí wá.
_Chà fải cho mámi biết nhóc nhà mình có bạn gái mới được!!!!Hay đấy chứ - Anh ấy cứ công kích tôi .

_Ấy đừng...., bọn em đâu có zì đâu, chỉ là....._Tôi ấp úng hok biết có nên kể hok đây - Chiện zì mà rơi zô hố miệng ổng thì đều bị phanh phui hok còn manh giáp

_Là sao....kể anh hai nghe đi mừ - anh ấy năn nỉ zà háo hức đón nghe như đứa con nít chờ kẹo vậy, mắc cười wá

_Chuyện là thế này...mà ủa sao em fải kể cho anh hai nghe nè_Tôi cố kiếm cớ chọc tức anh ấy chơi

_Ơ cái thằng này.......để anh mài dạy cho mài bài học, láu cá wá mà_vừa nói anh ấy vừa túm áo tôi nện cho tôi mấy cái (sao tác giả lại để nhân vật nam chính bị đánh thía>> lỡ ảnh làm hoại dung nhanh tui thì sao >o<)

_Anh tha choa em! để em kể: em và cô ấy học cùng lớp Toán, cô ấy về trễ bị mấy thằng lưu manh chặn đường. Đúng lúc đó em đi trên đường nên giúp cô ấy khỏi mấy thằng đó thôi (anh hùng cứu mỹ nhân , thế mà hok cóa hậu tạ zì hít trơn). Chứ vốn dĩ em đâu coá bạn gái jì như anh nói đâu.

_Chà!!! Nhóc nhà mình bữa nay ghê ta anh hùng cứu mỹ nhân. Thế nào mỹ nhân có báo đáp gì cho chú hok? Một nụ hôn chẳng hạn hay số phone -anh ấy lại giở giọng mỉa mia tôi nữa zòy. Biết thía đừng kể cho anh ấy nghe, bá cháy

_Chời anh nói mới nhớ, em còn chưa biết........ tên cô ấy nữa chứ - tôi chợt nhớ

_Còn non lắm nhóc ơi, có đứa nào như mài hộ tống người ta cả đoạn mà chẳng khai thác được gì cả -anh ấy lại lắc đầu, nói mỉa tôi.
_thôi em đi ngủ đã, không đôi co với anh nữa chỉ tổ tốn nước bọt -Tôi nhanh trí chuồn, nếu hok anh ấy lại lảm nhảm nữa thì mệt

Tôi về phòng để lại ông anh với nụ cười đáng ghét ( lấy kim khâu lại là hít cười)

_Thoát được anh hai may wá!!!

Về phòng chỉ còn lại mình tôi, không gian im ắng của buổi đêm khiến tôi nhớ đến khoảnh khắc chiện trò zới cô ấy. Không biết cô ấy có biết tôi không nhỉ nhưng tôi thì lại luôn dõi mắt để ý người con gái mảnh khảnh đó mỗi lúc học thêm( tất nhiên hổng ảnh hưởng ziệc học zòy) .

Mỗi lúc cô ấy đến trễ, với bộ mặt hớt hải chạy nhanh đến chỗ ngồi trước biết bao con mắt dõi theo trông đó có tôi. Trông dzễ xương đấy chứ (suy nghĩ của mấy boy thật kỳ quặc). Đúng là định mệnh đã sắp xếp cho tôi và cô ấy có dịp trò chuyện với nhau. Cô ấy giống như trong suy nghĩ của tôi : rất dzễ gần và dễ thương nữa.(^-^ khen woài ngại ghia , lúc này : hăcxiiiiiiiiiiii ai nhắc mình zậy ta). Tôi thấy mình đãng trí quá, vậy mà cũng quên hỏi tên người ta . Mà dù có gặp lại chưa chắc người ta nói chuyện lại với mình_đứa con trai mới quen. Không biết sao mình lại muốn đi học để lại có thể gặp cô ấy.
Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào.