Lâm cười nhẹ với ông Hiển
- ui , k sao đâu ba
Ông Hiển ôm nhẹ Lâm vào lòng , 2 dòng nước mắt ông rơi lã chã . Lâm ngước mặt lên đưa tay chùi nước mắt cho ba . Mọi người ở đấy ai cũng mừng cho Lâm
1 lúc sau , Lâm thiếp đi , mọi người đều ra về , còn mỗi ông Hiển ở lại chăm sóc Lâm
1 tháng sau............................................... ................
Tại nhà Nhi
- bà Nhi nhanh lên cái coi , hổng chừng tụi mình lên là bả về trước rồi đó . Khang cau có với Nhi
-Chờ chút đi , nổi nóng với người ta hoài à , hổng biết thương hoa tiếc ngọc hả . Nhi đánh trống lảng với Khang
- Thôi k bàn cãi gì nữa , bệnh viện thẳng tiến , hôm nay bà Lâm xuất viện mà chỉ có 2 tụi mình với bác Hiển đón nó thôi đó
- Ờ , thôi đi lẹ lẹ
Tại bệnh viện ...........
- Ê 2 con mắm kia , biết tao chờ lấu lắm rồi không hử ? . Lâm đùa với Khang và Nhi
- Mày có bao zờ đúng hẹn với người ta đâu mà cứ đòi người ta fải đúng hẹn với mình . Khang trêu lại
Bổng nước mắt Lâm rơi lã chã , Khang đã vô tình nhắc lại nỗi đau của Lâm , cũng chính vì tật xấu này của Lâm mà Phong mới ra đi . Nhi thấy vậy liền cốc vào đầu Khang mấy cái rồi đưa tay lên chùi nước mắt cho Lâm , nhẹ nhàng nói với Lâm
- Thôi mày nín đi , mày đừng tự dằn vặt bản thân nữa , chẳng phải lỗi do ai cả , con người có số cả rồi
- Không , không , mày đừng nói nữa, do tao , là tại tao hết , huhu . Lâm hét lên
Bỗng Khang chạy lại tát vào mặt Lâm
- Mày im đi , chẳng phải lỗi của ai hết , là do số mệnh , do số mệnh của mỗi người , mày hiểu không ?
Lâm bưng mặt khóc , ông Hiển đứng ngoài đã nghe thấy tất cả , ông đẩy cửa bước vào , nhẹ nhàng nói
- Thôi 2 đứa về nhà đi , để bác đưa nó về được rồi , dù sao cũng cảm ơn 2 cháu trong thời zan qa đã júp đỡ con bé Lâm nhà bác
- Dạ , k có gì đâu bác , thưa bác tụi cháu về - Khang và Nhi lễ phép
Ông hiển đỡ Lâm ra xe , về đến nhà , Lâm nhốt mình trong phòng suốt 1 tuần , suốt ngày cô chỉ biết khóc . Ông hiển thấy tình cảnh như vậy , liền gọi cho Khang và Nhi đến
- Lâm ơi , tụi tao đây , mở cửa ra đi
Bên trong im ắng k có tiếng trả lời . Nhi lên tiếng
- Mày k muốn gặp mặt bọn tao luôn sao , chẳng lẽ tình bạn của chúng mình đã chấm hết
- Bọn mày về đi , bây zờ tao k muốn gặp ai hết
Khang nổi nóng nói tiếng lớn
- Mày làm sao vậy lâm , mày fải đối diện với sự thật chứ , mày mở cửa ra đi , tao có tin này muốn báo cho mày , liên qan đến gia đình phong đấy
Cả căn fòng lại im ắng
1 fút ....2fút......5fút.....10fút sau
Cạch........cánh cửa fòng lâm từ từ hé ra , Nhi và khang mừng rỡ , khi trông thấy lâm , cả 2 đều k khỏi thương xót , đôi mắt lâm sưng húp và đỏ tấy , khuôn mặt hóp lại , tóc tai rũ rượi . Cả 2 vào fòng lâm đều im lặng , k ai nói gì , lúc sau lâm lên tiếng
- Tao muốn nhờ bọn mày 1 việc
100 việc cũng được , miễn là nằm trong khả năng của bọn tao
Lâm cười nhẹ
- Bọn mày đưa tao đến nhà phong để thắp cho phong nén nhang được k ?
Khang và Nhi nhìn nhau , rồi gật đầu nhẹ , khang lên tiếng
- nhưng trước tiên , tao muốn nói cho mày 1 tin
- tin gì vậy ? Lâm thắc mắc
- Là......là...... 5 ngày nữa bố mẹ phong sẽ chuyển qa trung quốc sinh sống
Lâm jật mình đánh rời cốc nước đang cầm trên tay
- Tại sao , tại sao lại chuyển , mày nói đi , tại sao lại chuyển đi ?
- Có 2 lí do : thứ nhất ba phong là bác sĩ phẫu thuật tại bệnh viện Toàn Mỹ là chi nhánh của trung quốc , nay người ta chuyển công tác cho bác ấy về bệnh viện chính tại trung quốc . Lí do thứ 2 : Bác ấy có quyền đồng ý hoặc không đồng ý chuyển về Trung quốc , nhưng ............
- Nhưng sao , nhưng sao hả ? Lâm lay Khang
- Nhưng bác ấy đồng ý , vì ở việt nam , nơi nào cũng có hình ảnh của phong , nên bác ấy muốn chuyển đi để bác gái khỏi fải đau lòng
Lâm bần thần , liền ngồi dậy lấy áo khoác chạy ra khỏi nhà
Khang và Nhi chạy theo Lâm . Lâm chạy đến nhà Phong ..................