Nói về Phong , mặc dù trời rất lạnh nhưng phong vẫn đứng đợi Lâm 2 tiếng đồng hồ trên đồi , môi anh đã bắt đầu tím lại và bàn tay đang tê dần đi , chợt có 1 đám người đi qua
- Ê ! vụ tai nạn nãy gê quá ha
- Ờ , con bé chắc là chết thôi , bị xe tải tông văng xa vậy mà
- Coi bộ nó đang hấp tấp việc gì lắm mới chạy nhanh dữ vậy
- Ừ , mặt xinh vậy mà chết uổng ha
Phong nghe vậy, anh liền chạy đến chỗ đám người đó hỏi 1 cách hung dữ
- Cho hỏi , cô bé đó như thế nào ?
- ừ , thì hình như mặc chiếc váy màu trắng , trông xinh lắm
- cô bé đó khoảng mấy tuổi vậy các anh ?
- nhắm chừng 14-15
- phong sửng sốt , vụ tai nạn đó xảy ra ở đâu ?
- Ngay khúc kia kìa , phong nhìn theo hướng 1 người chỉ và fóng xe như điên .
trên đường đi anh cứ nghĩ " cô bé mang váy màu trắng , đúng là màu lâm thích , cô bé trạc 14-15 tuổi , lâm ơi , em đừng có mệnh hệ gì nha lâm " , tay anh bắt đầu lạnh tê lại và không còn cảm giác gì nữa, chắc tại anh đứng chờ lâm quá lâu , chợt 1 ánh sáng loé lên trong mắt anh , và ............. " RẦM ................ " , người dân xung quanh xôn xao " gì nữa đây , lại tai nạn hả , valentine gì nhiều tai nạn dữ vậy trời "
Lúc đó Lâm đang chạy hộc tốc lên đồi , chợt cô giật mình , cô nghe xôn xao có vụ tai nạn nhưng cô không quan tâm , việc cô quan tâm bây giờ là có người đang đứng đợi cô suốt 2 tiếng đồng hồ , cô chạy lên tới nơi thì không thấy bóng anh đâu , chợt cô chảy nước mắt , cô nghĩ " không lẽ anh đã hết yêu em rồi sao , anh đã nói dù em có đến trễ cách mấy thì anh cũng đợi em mà " . Tìm quanh 1 hồi không thấy ai , cô đành lủi thủi ra về . Nằm trên giường mà nước mắt cô cứ chảy , tim cô đau thắt lại , cô chẳng hiểu vì sao , vì anh không đợi cô ư ? hay vì 1 lí do khác . Rồi tiếng chuông điện thoại của cô vang lên , nhìn thấy số anh nhưng cô không bắt máy , cô thầm nghĩ " hứ , không chờ người ta rồi còn gọi điện xin lỗi à , mơ đi " , cô nhắm mắt lại , nhưng chuông điện thoại vẫn vang , cô bực mình bắt máy .
- Gì ? không đợ ........
- Alô . Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói , lâm nhận ra đây không fải là giọng của anh
- Alô ! xin hỏi ai đầu dây đó ạ - Lâm hỏi
- Cô ơi , xin hỏi cô có fải là người yêu của chủ nhân máy này không ạ
- À, đúng rồi
- Vậy cô mau đến bệnh viện X , fòng cấp cứu nha , người này đang hấp hối đó
Nghe xong ,nước mắt cô ứa ra , điện thoại trên tay cô rớt xuống vỡ tan tành , trời đất xung quanh cô như sụp đổ , cô vội chạy ngay đến bệnh viện , vào nơi anh nằm , cô thấy mọi người trong gia đình anh xúm lại khóc lóc , cô chạy vào thấy anh nằm bất động , nước mắt cô vẫn cứ chảy , cô quỳ xuống nơi giường anh , cất tiếng hát nghẹn ngào
" Ngày xưa 2 đứa trên cánh đồng hoa , và anh đã hứa sẽ chẳng rời xa ...................."
chợt phong mở mắt ra , anh giơ bàn tàn dính đầy máu ra sờ lên mặt cô , thấy cô không có bị gì , anh có vẻ yên tâm . anh kéo tay cô và đưa cho cô 1 cái hộp nhỏ , trong đó có chứa 1 hình trái tim làm bằng những bông hoa bồ công anh ép lại , nhìn món quà thì cô đoán có lẽ anh đã chuẩn bị từ rất lâu , nước mắt cô lại bắt đầu rơi . anh nói nhỏ vào tai cô " cấm em khóc đó , muốn thì khóc sau lưng anh thôi , cấm khóc trước mặt anh nghe chưa " .rồi anh cười nhẹ .
- " nhưng anh hãy để cho em khóc lần này , em xin anh , em xin anh " rồi cô oà khóc. cô rút trong hộp ra 1 bức tranh , trong bức tranh cô vẽ 1 cánh đồng bồ công anh rất đẹp , trên cánh đồng có 2 người 1 trai 1 gái đang dựa vào nhau và bên cạnh bức tranh là lời của bài hát " cánh đồng bồ công anh , phong đưa tay ra sờ bức tranh , và 1 giọt nước mắt của anh rơi xuống thấm vào bức tranh . anh nói với cô " cám ơn em , và xin lỗi em vì anh đã không giữ được lời hứa của anh đối với em " . Lâm thét lên " không , không , anh nhất định sẽ giữ được lời hứa mà , anh nhất định sẽ không bỏ em mà , fải không anh " rồi cô nhìn anh đờ đẫn . phong lại tiếp , nước mắt anh chảy ra " anh xin lỗi em nhiều lắm " rồi anh cất tiếng hát bài " cánh đồng bồ công anh " , lâm cũng hát theo anh , mọi người xung quanh ai nấy đều khóc , cả những người không quen biết phong và lâm .
" Cánh hoa như anh đang chờ em ", là câu cuối cùng mà phong nói trên cõi đời này , phong đã ra đi vĩnh viễn . Phong đi khi chuông đồng hồ điểm 12 tiếng , giờ fút cuối cùng của ngày valentine . Lâm khóc thét , gào lên dữ dội .
Một anh cảnh sát nói :
- Cậu phong này chết vì tai nạn , nhưng lỗi không hẳn ở fía xe tải , vì hình như lúc đó cậu ta chạy rất nhanh , nhưng tay lại không fanh được khi nhìn thấy xe tải , theo xét nghiệm thì tay của cậu ta bị tê vì đứng ở chỗ lạnh quá lâu .
chợt có 1 đám người ở đâu nói
- ờ đúng rồi đó , tụi tui thấy anh này đứng ở trên chỗ đồi kia kìa , hình như chờ ai đó , khi nghe tụi tui nói có 1 vụ tai nạn xảy ra thì ảnh hỏi tới tấp luôn , rồi khi nghe cô bé bị tai nạn mang chiếc váy màu trắng thì ảnh fóng xe như điên luôn
nghe tới đây , lâm ngất đi luôn , vì chính cô đã nói với phong là cô rất thích màu trắng ," phong ơi , em hại anh rồi " .
.................................................. ........................