BVTĐTM -part3
admin
Kì nghỉ Tết vừa hết, buổi học đầu tiên đến trong sự uể oải. Dù rằng khi đã là sinh viên thì thời gian nghỉ Tết sẽ dài hơn. Nhưng có vẻ cái không khí thèm được đi chơi, ngủ nướng và cái thời tiết đầu xuân chẳng khác mùa đông là mấy vẫn khiến cho sự mệt mỏi chẳng hề thay đổi ở cái nơi được gọi là “thiên đường” này. Ly vẫn đến lớp sớm, cắm tai nghe vào tai và sẵn sàng đối mặt với những ánh nhìn từ lũ con trai “ra vẻ lãng mạn” kia. Và đương nhiên cô cũng chờ đợi một cái giật phựt tai nghe xuống như mọi khi. “Tạch”, Minh xuất hiện. Lần này không phải là giật tai nghe từ tai Ly xuống mà là rút cả cái jack cắm vào điện thoại ra. Tiếng nhạc đột nhiên rộ lên giữa cái giảng đường im ắng mới chỉ có vài người đến sớm. Những ánh mắt lại một lần nữa dồn về cô nàng hot girl tội nghiệp. Ly quay sang ném một cái lườm đầy sát khí về phía Minh. Anh chàng càng tỏ ra hả hê, đắc chí với trò nghịch nhân dịp đầu năm gặp mặt này.



– Năm mới lại có trò mới hả? – Ly gầm gừ.



– Chứ sao nữa, chẳng lẽ tớ không được đổi mới con người à?



Ly lại là người chịu thua. Bao giờ cũng thế, khi mà Minh đối đáp với Ly thì chẳng bao giờ cô thắng được. Ly cắm lại tai nghe. Minh ngồi xuống hỏi:



– Nghỉ Tết vui không?



– Ừ vui.



– Đi chơi những đâu rồi?



– Chẳng đi đâu, ở nhà ngủ.



– Ngoài ngủ ra còn việc gì khá hơn không?



– Có, tan học cậu sẽ biết.



– Hả?



Minh ngạc nhiên, Ly vẫn đáp theo kiểu đều đều nhưng anh chàng đặc biệt chú ý câu cuối. Có vẻ như Ly đang cố tình dành một bất ngờ gì đó cho Minh.



– Được thôi, cafe Homeless Phan Chu Trinh nhé. – Minh đề nghị.



– OK!



Đúng như cái tên của nó, một trong những quán cafe vắng nhất Hà Nội. Cái không gian lại càng yên tĩnh hơn vào những ngày đầu năm này. 2 tách capuchino ấm được gọi ra. Minh ngồi tựa lưng ra sofa:



– Nào, “việc làm khá hơn” trong Tết của cậu dành cho tớ là gì thế? Một cái bút chì được vót nhọn sau cả tháng trời à?



Cái giọng có phần mỉa mai của Minh kèm theo cái cười theo kiểu cậu-toàn-làm-ra-thứ-vô-dụng làm Ly bực mình.



– Cậu khinh thường tớ thế hả?



– Ấy bình tĩnh nào, đừng phá vỡ không khí im ắng của cả quán thế chứ. Thế nó là gì?



Ly lạnh lùng rút trong balo ra một chiếc khăn len. Chiếc khăn tự đan, những mũi đan hoàn hảo đến mức bất ngờ. Minh sửng sốt ngạc nhiên:



– Cái này cậu... tự đan á?



– Chẳng lẽ tớ đi mua?



– Cậu... tặng tớ á?



– Chẳng lẽ tớ tặng bác chủ quán?



Cái dáng vẻ luôn bình tĩnh trước mọi tình huống của Minh như mọi khi đến hôm nay là lần đầu tiên anh chàng đánh mất kể từ khi 2 người gặp nhau. Ly đắc chí nhìn điệu bộ có phần lúng túng của Minh, lần đầu tiên cô được nhìn thấy nó. Ly bật cười. Minh bỗng quay lại với vẻ bình tĩnh mọi khi, không còn giọng cười đùa nữa, Minh hỏi khá nghiêm túc:



– Sao cậu lại tặng cái khăn này cho tớ?



– Vì cậu là bạn tớ. – Ly cũng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.



– Chỉ là bạn mà cậu đan cả khăn len tặng tớ?



– Cậu là bạn tốt nhất của tớ, người sẵn sàng nghe tất cả những điều tớ tâm sự, sẵn sàng chia sẻ mọi điều với tớ. Người bạn đầu tiên trên đại học cho tớ cảm giác bớt cô đơn. Cảm ơn cậu Minh ạ.



Minh mỉm cười nhìn cô bạn. Ly không nhìn Minh. Cô đang nhìn ra ngoài trời. Dường như cái xám xịt ảm đạm từ lâu của bầu trời đang dần tan đi.

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào.