BVTĐTM -part2
admin
Như thường lệ, Ly đến lớp từ khá sớm, cô ngồi ở chiếc bàn quen thuộc rồi cắm tai nghe vào nghe nhạc chờ khi đến giờ vào lớp. Giai điệu du dương nhẹ nhàng của “Winter rose” khiến cô có chút mơ màng. Gần Giáng sinh rồi nghe bài này thấy hợp tâm trạng thật. Đang bay bổng trong giai điệu lãng mạn thì tự nhiên một bên tai của cô bị giật phựt ra. Đã thành thói quen, Ly quay sang nhìn, Minh đang nhét bên tai nghe kia của cô vào tai mình và ngồi thoải mái như không có cô nàng hot girl kia bên cạnh.



– Cậu đến lúc nào đấy, như ma ý. – Ly lên tiếng.



– Cũng vừa đến thôi, xem ra cậu cũng lãng mạn đấy.



– Hay mà, thế hôm nay cậu không ra ngồi với đám con trai kia à?



– Thế cậu có thích ngồi một mình không?



– Có, dù sao vẫn hơn ngồi với cậu. – Câu nói dối trắng trợn nhất trong ngày của Ly.



– Thôi đi, hot girl có mấy khi bắt chuyện với người lạ, trừ khi cậu muốn nói chuyện với người ta. – Minh ấn bên tai nghe kia vào tai Ly mạnh đến nỗi cô phải rút ra để xoa xoa tai.



Giờ học vẫn như mọi khi, nhưng thời gian gần đây trong giảng đường này dường như đang có sự bất thường. Một anh chàng trông rất bình thường đang ngồi nói chuyện với cô nàng hot girl một cách thân thiện đến mức khó tin. Và đương nhiên nó là sự ghen tị cho bọn con trai khác. Bản thân Ly cũng thấy thoải mái vì cuối cùng đã tìm được người hợp để nói chuyện.



– Thì ra cậu là fan của DBSK. – Minh nhìn thẳng lên bảng.



– Tất nhiên.



– Vì sao thế?



– Các anh ý đẹp như nhân vật trong truyện tranh, lại hát hay nữa, nhưng hơi chán vì bây giờ vừa tách thành 2 nhóm là...



– Stop đi, cậu tưởng tớ hứng thú nghe cậu kể về mấy nhân vật ý lắm à. Đúng là con gái bây giờ chỉ thích trai đẹp với nổi tiếng.



Ly bật cười. Minh nói nghe như ông già.



– Thì ai chẳng có thần tượng. Ôi 5 anh chàng của tớ!



Minh xì lên một tiếng. Ly quay sang Minh quăng một cái lườm. Cô cũng như bao đứa con gái là fan cuồng Kpop khác, đều khó chịu mỗi khi ai đó tỏ ra không thích nhóm nhạc hay ca sĩ mà mình thích, dù chỉ là một chút thái độ. Minh có vẻ như hiểu được nên cười:



– Thôi được rồi, tí về tớ sẽ tập nghe Kpop.



– Không thích thì ai ép cậu đâu.



– Thì thử xem thế nào, bạn bè mà sở thích khác nhau khó mà chơi được lâu dài.



– Cậu cũng tâm lý đấy nhỉ, thế đã có em nào để ý chưa?



– Chưa, làm gì có ai đâu. Thế còn cậu, đã từng có chưa?



Ly bỗng thấy nghẹn đắng trong cổ họng. Cô im lặng không nói. Minh cũng không còn giọng đùa cợt như trước:



– Tớ đoán rằng cái cậu đang cầm trên tay chắc là...



Rồi Minh cũng im lặng. Anh chàng giả vờ cầm bút chép lia lịa những gì trên bảng. Ly không nói được câu gì. Cô có thể rất vui vẻ nhưng sẽ buồn ngay khi ai đó nhắc lại chuyện cũ. Chẳng lẽ Ly trả lời Minh rằng cô không nhớ chút gì về người mà cô đã từng yêu gần 1 năm. Ly quay sang nhìn Minh. Anh chàng đang lặp đi lặp lại động tác ngửa mặt nhìn lên bảng rồi cúi xuống chép lia lịa vào vở. Quen Minh cũng đã gần tháng, cậu ta không phải vô tâm như thế, khi lần đầu tiên cậu ta không có lời nào an ủi Ly dù cậu ta hiểu Ly đang nghĩ gì. Có lẽ nào anh chàng này cũng đang giấu một điều gì đó trong lòng chăng? Con trai chẳng bao giờ bộc lộ nỗi buồn bởi họ sợ bị coi là yếu đuối. Họ chỉ thường im lặng hoặc cố cười thật to để xua đi mọi thứ. Lẽ nào Minh đang như vậy? Ly ngước nhìn ra cửa sổ. Dường như mùa đông không chỉ đang lạnh giá ở ngoài kia, dù rằng lúc này trái tim cô đã thấy bớt lạnh đôi chút bởi ngồi bên cô có lẽ đang là một trái tim đồng cảm...



Phựt. Cái tai nghe lại bị giật sang một bên. Ly chẳng cần quay sang nhìn cũng biết là ai.



– Mọi khi tớ nghe hết vài bài mới thấy tai nghe bị giật mà sao hôm nay lại bị giật sớm thế nhỉ?



– Đơn giản vì hôm nay người hay giật tai nghe cậu lại đến sớm. – Minh nháy mắt.



– Sớm thật đấy, chắc sắp ngày tận thế rồi.



– Thôi không đùa nữa, nhìn đây – Minh giơ ra tờ báo mới toanh vừa mua, trên đó là poster 5 anh chàng thần tượng của Ly. Cô nàng hét lên sung sướng khiến bọn con trai xung quanh không khỏi khó chịu. Chắc chúng nó đang nghĩ không hiểu Minh ăn gì mà lại được lòng cô nàng hot girl này đến thế, trong khi với chúng nó thì việc tiến lại gần Ly mà không bị cô nàng nhìn với ánh mắt lạnh lùng đã là một bước đột phá.



– Sao?



Giờ thì còn kêu ca việc bị giật tai nghe nữa không?



– Không không! – Ly hí hửng quẳng cả tai nghe lẫn điện thoại sang bên Minh chộp lấy tờ báo đọc. Minh có vẻ rất trầm tư, nhẹ nhàng cắm tai nghe vào và bắt đầu nghe, bỏ lại những ánh nhìn khó chịu đang cắm vào người anh chàng tứ phía.



– Kể ra cậu cũng lạ thật, trên Facebook chưa thấy cái ảnh nào của cậu, toàn thấy poster các boy là sao nhỉ?



– Đừng hỏi tại sao, dù gì tớ cũng không post ảnh cậu lên đâu mà lo. – Ly đáp, mắt vẫn không rời tờ báo.



– Gì mà liên quan đến tớ chứ? – Minh tỉnh bơ.



– Vì cậu là bạn tốt nhất của tớ!



Ly nói, giọng cố nhí nhảnh để Minh nghĩ rằng cô đang tìm cách cảm ơn Minh về tờ báo theo cái cách hài hước mà con gái hay làm, nhưng thực sự đó là những câu nói thật lòng của Ly. Cô đã thực sự tìm được bạn, người đã hiểu cô nhiều lắm. Nhưng chỉ là bạn mà thôi, bởi trong tim cô sẽ chỉ duy nhất có một người, một hình bóng dù cô đã không còn nhớ nhưng sẽ chẳng ai thay thế được. Bất giác Ly lại nhìn ra cửa sổ. Bầu trời những ngày cuối đông đang dần rạng lên, dù sự u ám của nền trời vẫn chưa tan.
Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào.