Trăng tròn soi sáng nhân gian
Như tình anh với tình nàng sắt son
Bỗng đâu một đám mây vờn
Từ từ bay tới trăng luồn vào mây
Mình ta thơ thẩn ngồi đây
Tình ta son sắt bị mây che mờ
Để nàng buồn bã đứng chờ
Tình ta son sắt đang mờ sau mây
Một là gió thổi hây hây
Gió tình nhẹ tới, đám mây đâu còn
Mặt trăng lại sáng lại tròn
Tình ta lại vẫn sắt son, hỡi nàng./