Qua đông là đã sang xuân
Trời xuân lặng ngắt, hương xuân tràn đầy
Người người vui vẻ sum vầy
Còn ta lặng lẽ ngồi đây một mình
Bởi ta thương nhớ cuộc tình
Bởi ta thương nhớ bóng hình người xa
Nhớ người ngày tháng cùng ta
Bên nhau hạnh phúc, mặn mà yêu thương
Giờ đây mỗi đứa một phương
Lòng ta đau xót: người thương đâu rồi
Bên hiên ghế đá ta ngồi
Trông xa thấp thoáng bóng người dưới mưa
Hữu duyên thì lại như xưa
Vô duyên thì giống hạt mưa mới rồi
Chảy theo dòng chảy cuộc đời
Bỏ ta lặng lẽ chờ ngươi dưới mưa./