Qua thu rồi lại sang đông
Nhìn cơn gió lạnh cơn giông qua nhà
Lòng ta lạnh lẽo rồi mà
Lòng ta lại nhó tình ta với nàng
Nhìn vào tán lá rụng vàng
Lòng ta lại nhớ tình nàng với ta
Tình mình đã phải cách xa
Bao mùa qua lại thế mà chẳng quên
Chẳng quên vì chẳng thể quên
Cho dù quên được thì quên làm gì
Thì quên làm cái chi chi
Không quên nàng được chỉ vì quá yêu
Yêu nhiều thì nhớ càng nhiều
Nhớ nhiều chẳng phải yêu nhiều hay sao
Giờ ta nhớ lại buổi nào
Bao nhiêu kỉ niệm ngọt ngào bay qua./